Bảng quảng cáo

Bài toán tiền vệ của M.U - Phần I: Tiền vệ United qua các thời kì

Chỉ mục bài viết
Bài toán tiền vệ của M.U - Phần I: Tiền vệ United qua các thời kì
Page 2
Tất cả các trang

Trong suốt lịch sử của CLB, các tiền vệ mà đặc biệt là tiền vệ tấn công luôn là cái gì đó "đặc sản" của Man United. Từ thời Duncan Edwards cho đến George Best, từ Bryan Robson cho đến Eric Cantona, sau đó là Beckham và Giggs, Paul Scholes và Cristiano Ronaldo. Những cầu thủ mang tính biểu tượng và gắn liền với vị trí nhạc trưởng ấy hiện nay đã không còn nữa.

Để tìm hiểu thêm về sự tụt dốc không phanh của Man United trong thời gian gần đây, chúng ta hãy cùng tìm hiểu nó thông qua loạt bài phân tích của RedCafe.vn về vấn đề tiền vệ của CLB. Đó không phải là một vấn đề dễ giải quyết, nếu chúng ta không hiểu rõ về nó...

Tiền vệ là gì?

Tiền vệ là tên gọi của một vị trí trong bóng đá, được định nghĩa như sau:

"Tiền vệ là những cầu thủ có vị trí chơi ở phía dưới tiền đạo và phía trên hậu vệ. Chức năng chính của họ là đoạt bóng từ đối phương, phát động tấn công để đưa bóng lên cho tiền đạo, hoặc tự mình ghi bàn. Một vài tiền vệ có thiên hướng phòng thủ, trong khi một số khác thường di chuyển ở vị trí ranh giới giữa tiền vệ và tiền đạo. Số tiền vệ trong đội hình có thể khác nhau, tùy theo đội hình mà đội bóng lựa chọn và tùy theo theo vai trò của mỗi cá nhân".

(wikipedia.org)

Sự quan trọng của vị trí tiền vệ trong bất cứ một trường phái bóng đá nào cũng không thể bàn cãi, bởi nó là trục xương sống, quyết định đến lối chơi và phong cách của một đội bóng. Với các đội chơi tấn công, sơ đồ với ba tiền vệ trung tâm và hai tiền vệ cánh sẽ có đến bốn vị trí chơi tấn công và một vị trí đóng vai trò phòng thủ. Với các đội thích chơi phòng thủ, ba cầu thủ phòng ngự và hai cầu thủ tấn công ở hàng tiền vệ sẽ là sự lựa chọn tương ứng. Mặc dù vậy, đó là sự lựa chọn “cứng” trong sơ đồ, còn khi thi đấu nó sẽ tạo ra nhiều biến thể đặc biệt khác.

Tiền vệ ở Manchester United thi đấu ra sao?

Ở Manchester United như chúng ta đã biết trong suốt những năm tháng vừa qua, mặc dù có nhiều sự thay đổi trong cách chơi và nhất là mặt tuyển chọn nhân sự nhưng M.U vẫn giữ nguyên sơ đồ cổ điển được phát triển từ những năm 80 của thế kỉ trước, sơ đồ 4-4-2.

Nếu chia Manchester United dưới thời Ngài Alex ra làm ba thời kì thì từ năm 86 đến 99 là thời kì thứ nhất, từ năm 99 đến 09 là một thời kì và thời kì sau 09 là một thời kì nhỏ nữa thì có thể thấy rõ sự thay đổi trong lối chơi của M.U với chỉ duy nhất sơ đồ 4-4-2 cổ điển.

Ở thời kì đầu, các tiền vệ của M.U đều là những cầu thủ có tinh thần chiến đấu cao và kĩ chiến thuật rất tuyệt vời. Trong giai đoạn đoạt cú ăn ba lịch sử (’99), M.U có hai tiền vệ trung tâm toàn diện tất cả các kĩ năng đó là Keane và Scholes. Về lối chơi, hai cầu thủ này có những điểm khác biệt mà phải theo dõi mới biết được, còn nếu qua mô tả thì chúng ta chỉ mường tượng được phần nào mà thôi. Keane và Scholes đều rất giỏi chuyền bóng và dứt điểm từ xa. Keane còn nổi bật ở khả năng đoạt bóng từ xa, giảm sức ép cho phòng ngự và là một cầu thủ mạnh mẽ.

Scholes chuyên có nhiệm vụ nhận bóng từ Keane hoặc tuyến dưới, dùng kĩ năng chuyền bóng ra đa dạng của mình và đặc biệt là tuyệt chiêu “chặt bóng” mà khó có tiền vệ nào có được, để mở bóng ra các hướng tấn công khác nhau.Mặc dù điều phối bóng bổng rất hay, Scholes cũng rất mạnh trong việc điều phối và trực tiếp kiến tạo bằng các đường chuyền ngắn, chuyền ngang và chọc khe, một sự toàn diện hiếm có thể nào gặp được. Một điểm mạnh nữa ở cặp tiền vệ trung tâm này đó chính là khả năng phát hỏa từ xa đáng ngưỡng mộ. Với Scholes trong đội hình, những pha làm bàn ở cự ly 30m là chuyện “bình thường ở huyện”.

Ở hai bên cánh, Giggs là cầu thủ lắt léo với tốc độ tốt nhất giải Ngoại hạng lúc bấy giờ, trong khi bên cánh phải, Beckham là một cầu thủ rất thú vị. Tiền vệ của M.U lúc này không những đông mà còn rất chất lượng, dẫn đến việc khủng hoảng thừa và thui chột mất một số tài năng sáng giá. Nói chung, tiền vệ của Manchester United lúc này chính là lứa tiền vệ hay nhất của Manchester United tính đến ngày hôm nay.


Thế hệ Vàng nổi bật với sức mạnh tuyến giữa

Ở thời kì hậu ăn ba, Manchester United vật vã định hình lối chơi khi bắt đầu bị tụt lại sau đỉnh cao, và hàng tiền vệ lại là bài toán làm đau đầu HLV Alex Ferguson. Rất nhiều những cái tên được nhắm đến như Juan Veron, Djemba-djemba hay Kleberson đều thất bại trong việc tìm cho mình tiếng nói chung với các cầu thủ khác. Kể cả Cristiano Ronaldo, cầu thủ sau này đoạt QBV Châu Âu, cũng chỉ là một nỗi thất vọng lớn lao khi thi đấu tối tăm, rườm rà và thiếu hiệu quả.

May mắn lúc này M.U đã tìm ra một lối chơi mới và bắt đầu phát triển nó lên kể từ năm 2006, đó là sự tích cực di chuyển vào trong của các tiền vệ cánh, giảm tải hoàn toàn khả năng cầm bóng của tiền vệ trung tâm. Sau khi có được Carrick, tiền vệ trung tâm của M.U chỉ có nhiện vụ đoạt bóng và đưa bóng ra biên hoặc cố gắng giữ bóng rồi chuyền ra hai biên, để các tiền vệ cánh có kĩ thuật và tốc độ “làm gì thì làm”.

Quả thật lối chơi này trở nên vô cùng lợi hại khi trong tình huống cần thiết, có tận năm cầu thủ thường trực chờ đợi và phối hợp tấn công cùng một lúc (cặp “tiền đạo”, 2 tiền vệ cánh và tiền vệ trung tâm nhô cao). Lác đác chỉ còn vài pha dứt điểm từ xa thành bàn của Scholes, do dấu hiệu tuổi tác.



 

Thursday 24 May

Đánh giá / nhận xét

Hợp đồng tốt nhất của mùa giải 2011-2012?
 
Bảng quảng cáo